Ngỗng Con Tập Bay
"Nhanh lên, Mây!" Ngỗng mẹ Thu vỗ cánh gọi. "Con phải tập bay chứ! Chuyến đi đến phương Nam sắp bắt đầu rồi."
Mây nhìn xuống hồ nước. Hình ảnh cậu bé ngỗng mập ú, vụng về phản chiếu trên mặt nước phẳng lặng làm cậu thở dài thườn thượt. "Con... con sợ lắm mẹ ạ."
Mẹ Thu hạ cánh bên cạnh Mây. Bà nhẹ nhàng dùng mỏ chạm vào đầu cậu. "Bay không phải là phép màu, con yêu. Đó là sự kết hợp của can đảm và tin vào đôi cánh của chính mình."
Mây hít một hơi thật sâu. Cậu chạy lấy đà, vỗ cánh thật mạnh. Cánh, cánh, cánh!
Mẹ Thu không cười. Bà chỉ bay lên một vòng tròn nhỏ. "Nhìn này, Mây. Cánh không chỉ để vỗ. Nó là để ôm lấy gió!"
Lần này, Mây nhắm mắt lại. Cậu nhớ lời mẹ nói: "Ôm lấy gió." Cậu không cố bay lên nữa, mà là chạy vào gió.
Và rồi, chuyện kỳ diệu đã xảy ra. Một cảm giác nhẹ bẫng dâng lên. Mây mở mắt. Cậu đã bay!
Mây bay lượn trên đầu mẹ Thu, cười khúc khích. Ngỗng mẹ Thu nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh tự hào. Cuộc hành trình đã sẵn sàng rồi!
Nhận xét
Đăng nhận xét