Giai Điệu Bé Nhỏ Của Sen
Sen là một cô mèo con nhỏ xíu, nghịch ngợm. Thế giới của cô bé chỉ toàn là tiếng "meo" nhỏ, tiếng lạch cạch của đồ chơi, và tiếng rít của chiếc ấm nước.
Một ngày nọ, cô chủ Linh của Sen bước vào phòng với một chiếc tai nghe lớn trên tai. Cô bé cười khúc khích và bắt đầu bật một thứ âm thanh mới.
Đó không phải tiếng lạch cạch. Đó là một dòng chảy êm đềm, du dương, lúc lên lúc xuống như những con sóng nhỏ. Sen nghiêng đầu, đôi tai dựng đứng.
Linh thấy Sen đang chăm chú, nên cô bé nhẹ nhàng tháo một bên tai nghe ra và đặt nó xuống sàn, gần chỗ Sen đang ngồi.
Tiếng nhạc văng vẳng ra từ chiếc đệm mềm mại của tai nghe. Sen rụt rè đưa một chiếc móng chân nhỏ chạm vào miếng đệm. Ting!
Âm thanh êm dịu hơn, rõ ràng hơn. Sen nằm xuống, ngửa cổ để cả hai tai đều có thể cảm nhận những nốt nhạc nhẹ nhàng như một chiếc chăn bông.
Linh mỉm cười. Đó là một bản nhạc cổ điển chậm rãi, du dương, giúp Sen quên đi tất cả những tiếng lách cách và rít lên của thế giới bên ngoài.
Trong tâm trí Sen, những nốt nhạc hóa thành những bong bóng xà phòng lấp lánh màu cầu vồng, trôi lơ lửng quanh đầu cô bé.
Khi bản nhạc kết thúc, những bong bóng vỡ tan thành những hạt bụi lấp lánh. Sen mở mắt, thế giới im lặng trở lại, nhưng có một điều đã khác.
Bây giờ, Sen không chỉ nghe tiếng lạch cạch và rít lên nữa. Cô bé còn biết về những giai điệu êm đềm, và cô bé thích nhất những khoảnh khắc yên tĩnh, được lắng nghe cùng Linh.
Nhận xét
Đăng nhận xét