Gà Mái Trúc Và Đàn Con Dũng Cảm
Trên một nông trại rực rỡ, Gà Mái Trúc sống cùng mười chú gà con bé bỏng. Nàng Trúc luôn dạy các con rằng thế giới này thật rộng lớn và đầy điều kỳ diệu.
"Nhưng con phải luôn ở gần mẹ," Trúc khẽ nói, "Đó là nơi an toàn và ấm áp nhất." Đàn gà con líu lo đồng ý, chúng thích nép mình dưới đôi cánh mềm mại của mẹ.
Sáng hôm ấy, một chú bướm rực rỡ bay qua. Đàn gà con tò mò quên mất lời mẹ dặn và lén lút chạy theo con bướm vào cánh đồng ngô.
Cánh đồng ngô thật cao và tối. Đàn gà con bắt đầu cảm thấy lạc lõng và sợ hãi. Chúng gọi mẹ, nhưng chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc.
Đột nhiên, một cái bóng dài và gầy gò lướt qua. Đó là Chồn Mít, một kẻ ranh mãnh chuyên rình mò trên nông trại. Hắn liếm mép, đôi mắt tinh quái nhìn chằm chằm vào đàn gà con bé bỏng.
Gà Mái Trúc, đang lo lắng tìm kiếm, đã nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của con mình. Nàng chạy như bay, không hề nghĩ đến hiểm nguy.
Trúc đứng chắn giữa Chồn Mít và các con. Nàng xù lông, dang rộng đôi cánh, và phát ra một tiếng "Ò Ó O" vang dội, to và dữ dằn hơn bất cứ tiếng gà mái nào!
Chồn Mít chưa bao giờ thấy một gà mái nào dũng cảm đến thế. Hắn cuống quýt quay đầu và chạy trối chết, biến mất tăm vào bụi rậm.
Trúc ôm đàn con vào lòng. Đàn gà con dụi đầu vào mẹ, chúng hiểu rằng dù thế giới có kỳ diệu đến đâu, lòng mẹ mới là nơi che chở tốt nhất.
Từ đó, đàn gà con Trúc vẫn vui vẻ khám phá, nhưng chúng luôn giữ mẹ trong tầm mắt. Chúng biết rằng tình yêu của mẹ là chiếc áo giáp vững chãi nhất.
Nhận xét
Đăng nhận xét