Bò Con Và Đồng Cỏ Xuân
Sáng sớm đầu tiên của mùa xuân, Đốm con thức dậy trong chuồng. Mùi rơm khô ấm áp quen thuộc vẫn còn đó, nhưng có một điều gì đó mới mẻ...
Đó là một âm thanh—tiếng chim hót ríu rít, vui vẻ hơn bất kỳ ngày nào khác. Đốm rướn cổ nhìn ra ngoài cánh cửa gỗ to đang khép hờ.
"Mẹ ơi, ngoài kia có gì vậy ạ?" Đốm thì thầm với mẹ Mơ, người đang nhai cỏ khô một cách chậm rãi.
Mẹ Mơ mỉm cười, một nụ cười thật hiền. "Đó là Đồng cỏ Xuân, con yêu. Mùa đông đã ngủ quên rồi, và giờ thì thế giới đang thức dậy."
Đốm rất tò mò, nhưng đôi chân nhỏ lại chần chừ. Mẹ cô đã kể về những cánh đồng lớn, nhưng Đốm chưa bao giờ dám bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn này.
Rồi một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi hương của đất ẩm và hàng ngàn bông hoa nhỏ. Mùi hương ấy như một lời mời gọi ngọt ngào, mềm mại.
"Con cứ đi đi, Đốm. Đồng cỏ Xuân sẽ nhẹ nhàng thôi," Mẹ Mơ khẽ khàng bảo. "Con sẽ biết mình mạnh mẽ đến mức nào."
Lấy hết can đảm, Đốm bước một bước, rồi hai bước. Bàn chân cô chạm vào Cỏ Xuân—mát lạnh, mềm mại và hơi ướt sương.
Đồng cỏ Xuân! Nó rộng lớn, rực rỡ sắc màu, với bướm bay lượn và những chú cừu con đang nhảy nhót. Đốm quên hết sợ hãi, cô bắt đầu chạy.
Đốm đã tìm thấy Đồng cỏ Xuân của riêng mình. Và cô bé biết rằng, từ giờ trở đi, mỗi ngày đều là một cuộc phiêu lưu mới, chỉ cần cô dám bước ra khỏi cửa.
Nhận xét
Đăng nhận xét