Bài Hát Của Riêng Hót
Trên cành cây cao nhất, chú vẹt con tên Hót nhìn các bạn chim. Chim Sẻ líu lo, Chim Én hót vang, ai cũng có một bài hát thật hay.
"Cúc cu! La la! Tweet tweet!" Hót lấy hết sức cố gắng, nhưng chỉ có một tiếng "KÉTTTTT!" chói tai thoát ra. Các bạn chim khác hơi nhíu mày.
Hót thất vọng cúi đầu xuống. "Sao mình không thể hát được như mọi người?" Cánh của vẹt Minh, người lớn nhất trong khu rừng, nhẹ nhàng chạm vào vai cậu.
Vẹt Minh mỉm cười. "Bài hát hay nhất không phải là bài hát to nhất, Hót ạ. Nó là bài hát của riêng con. Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc lắng nghe nhé."
Họ bay xuống ven suối. "Lắng nghe tiếng nước chảy róc rách," Minh thì thầm. "Đó là nhịp điệu. Mọi bài hát đều cần một nhịp điệu."
Họ bay vào rừng tre. "Lắng nghe gió thì thầm qua lá," Minh nói. "Đó là giai điệu. Nhẹ nhàng và mềm mại." Hót cố gắng bắt chước âm thanh "xào xạc".
Hót quay lại cành cây quen thuộc của mình. Cậu nhắm mắt, nhớ lại nhịp điệu róc rách của nước và giai điệu xào xạc của lá.
Cậu mở miệng và thay vì tiếng "KÉTTTTT!", một âm thanh mới vang lên. Nó không to, không phải là tiếng "líu lo" hay "hót vang".
Từ ngày đó, Hót không còn cố gắng hót giống ai khác nữa. Cậu hãnh diện cất lên bài hát của riêng mình, bài hát độc đáo và tuyệt vời nhất trong khu rừng.
Nhận xét
Đăng nhận xét