Ong vò vẽ và Khu vườn Bí mật

 

Trong một khu rừng đầy màu sắc, có một chú ong vò vẽ tên là Kim. Kim có đôi cánh to, bóng loáng và tiếng vo ve lúc nào cũng lớn hơn mọi người.


Kim rất cô đơn. Mỗi khi Kim bay tới, những chú bọ rùa hay bướm đều vội vàng né tránh. “Cậu ấy trông đáng sợ quá,” họ thì thầm. “Cậu ấy vo ve to quá!”


Một buổi sáng, khi đang đậu trên một nhành cây sồi, Kim nghe được một bí mật. “Khu vườn Bí mật,” một con kiến nhỏ nói khẽ. “Nơi mọi người đều yêu thương nhau.”


Kim quyết định đi tìm Khu vườn. Nhưng đường đi thật khó. Giữa bãi cỏ cao, Kim thấy một cô bọ rùa nhỏ bé tên là Mai đang lo lắng tìm kiếm thứ gì đó.


“Bạn bị lạc à?” Kim hỏi, tiếng vo ve của cậu vang lên làm Mai giật mình. Mai suýt nữa đã bỏ chạy, nhưng sau đó, cô bé nhìn thấy nỗi buồn trong mắt Kim. “Tớ làm rơi giọt sương mai đặc biệt của tớ rồi,” Mai nói khẽ.

Kim dùng đôi cánh mạnh mẽ của mình để thổi nhẹ lớp cỏ rối. Giọt sương mai lấp lánh hiện ra! Mai mừng rỡ reo lên. “Cảm ơn bạn, Kim!”


Mai không còn sợ Kim nữa. Cả hai cùng nhau bay về phía cuối con đường mòn. Cuối cùng, họ tìm thấy một cánh cổng được làm từ dây thường xuân. Đây chính là Khu vườn Bí mật!


Ngay bên trong cánh cổng, một con ốc sên già, Lão Trầm, đang chờ đợi. “Chào mừng hai bạn,” Lão Trầm nói chậm rãi. “Các bạn đã tìm thấy khu vườn rồi.”


Kim hỏi: “Bí mật của khu vườn này là gì ạ? Có phải là nó được giấu kín không?” Lão Trầm cười hiền từ. “Bí mật không phải là sự giấu kín,” Lão Trầm giải thích. “Bí mật chính là sự chấp nhận.”


“Khu vườn này là bí mật, bởi vì mọi người cần phải học cách nhìn thấy vẻ đẹp và sự tử tế, ngay cả trong những điều mà họ nghĩ là đáng sợ, như tiếng vo ve lớn của cháu, Kim.”


Từ ngày đó, Kim không còn cô đơn nữa. Cậu đã có một người bạn thân là Mai. Và cậu đã hiểu rằng: điều khiến cậu khác biệt, cũng chính là điều khiến cậu trở nên đặc biệt.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.