Lá Thư Mùa Xuân Của Chi Mai
Mùa đông dài đã qua, nhưng những chiếc lá ở phương Bắc vẫn còn run rẩy vì lạnh. Ở phương Nam ấm áp, cô chim én nhỏ tên Chi Mai nhận một nhiệm vụ đặc biệt.
Đó là "Lá Thư Mùa Xuân" đầu tiên, viết bằng mực hoa anh đào và niêm phong bằng sương sớm. Nó phải được gửi đến Bác Cây Tùng Cổ Thụ, người gác cổng của vùng đất băng giá.
"Con phải thật nhanh, Chi Mai. Lá thư này chứa đựng một bí mật: lời hứa của những bông hoa đầu tiên," Cú Già dặn dò. Chi Mai gật đầu, trái tim bé bỏng đập rộn ràng vì sự phấn khích.
Chuyến đi thật dài. Cô bé bay qua những cánh đồng xanh mướt, theo sau là những làn gió nhẹ nhàng nhất. Nhưng khi bay lên cao hơn, không khí trở nên lạnh buốt.
Rồi Chi Mai đến biên giới của mùa đông. Một đám mây xám nặng trĩu giăng kín bầu trời, và những cơn gió mạnh thì thầm những lời cảnh báo băng giá.
Một cơn gió dữ tợn bỗng giật mạnh, suýt chút nữa làm rơi Chi Mai và Lá Thư Mùa Xuân. "Không được!" Chi Mai kêu lên, nắm chặt chiếc túi.
Cuối cùng, cô bé nhìn thấy nó: Bác Cây Tùng Cổ Thụ, đứng sừng sững, thân cây phủ đầy băng giá, cành lá nặng trĩu tuyết.
Với một cái rùng mình, Chi Mai cẩn thận lấy lá thư ra khỏi túi và đặt nó vào một kẽ nứt trên vỏ cây. "Đây là lời hứa của mùa xuân," cô bé thì thầm.
Chỉ vài giây sau, một tia sáng ấm áp, lấp lánh như vàng, tỏa ra từ kẽ nứt. Băng giá trên thân cây bắt đầu nứt ra, và một màu xanh lá cây non đầu tiên xuất hiện.
Chi Mai mỉm cười. Nhiệm vụ của cô bé đã hoàn thành. Mùa xuân, bằng một bức thư và sự dũng cảm của một chú én nhỏ, đã chính thức đến với Phương Bắc.
Nhận xét
Đăng nhận xét