Khinh Khí Cầu Của Sóc Hạt Dẻ
Hạt Dẻ là một chú sóc nhỏ, nhưng ước mơ của cậu thì không hề nhỏ chút nào. Thay vì đếm hạt dẻ, cậu lại đếm những đám mây. Cậu muốn bay lên, bay lên thật cao!
Một buổi sáng, Hạt Dẻ tìm thấy kho báu: một chiếc khăn lụa đỏ bị gió cuốn, và một chiếc giỏ đan nhỏ xíu, vừa vặn với cậu. "Tuyệt vời!" - cậu thầm nghĩ, "Một quả khinh khí cầu mini!"
Cậu làm việc ngày đêm. Cậu dùng tơ nhện chắc chắn để nối khăn lụa với giỏ. Cậu gom những chiếc lá khô nhẹ nhất để làm nhiên liệu và dùng một cái chén nhỏ đựng sương mai để làm vật nặng giữ thăng bằng.
Cuối cùng, mọi thứ đã sẵn sàng! Hạt Dẻ khoác chiếc áo khoác len nhỏ xíu và đội chiếc mũ da sồi. Cậu leo vào giỏ, tim đập thình thịch như trống trận. "Chuyến phiêu lưu bắt đầu!"
Lớp lụa đỏ căng phồng, nhấc bổng chiếc giỏ lên khỏi mặt đất. Hạt Dẻ nắm chặt mép giỏ, cảm thấy như đang lướt trên những ngọn cỏ, rồi trên những cành cây.
Thế giới khu rừng bỗng chốc thu bé lại, vừa bằng một tấm thảm xanh. Hạt Dẻ nhìn thấy con sông lấp lánh như dải ruy băng bạc và những ngôi nhà cây của bạn bè như những chấm nhỏ xíu.
Một cơn gió nhẹ nhàng đẩy khinh khí cầu lướt qua đỉnh núi Đá Xám. Không khí mát lạnh và trong lành. Hạt Dẻ mỉm cười, cậu đã làm được! Cậu đã ở nơi mà chỉ có chim đại bàng mới tới.
Từ trên cao, Hạt Dẻ chợt nhận ra: Khinh khí cầu không chỉ là cách để bay, mà là cách để cậu nhìn thấy mọi thứ dưới một góc nhìn mới, kể cả chính bản thân cậu. Cậu thật dũng cảm!
Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm bầu trời thành màu cam và hồng, Hạt Dẻ kéo dây lụa, nhẹ nhàng hạ cánh xuống một cánh đồng cỏ mềm mại, đầy hoa cúc dại.
Hạt Dẻ thu gọn chiếc khăn lụa, ôm chiếc giỏ về nhà. Chân cậu đã chạm đất, nhưng trái tim thì vẫn còn đang bay lượn trên mây. Sóc Hạt Dẻ biết rằng, bất cứ khi nào cậu muốn, cậu lại có thể cất cánh.
Nhận xét
Đăng nhận xét