Cú Mèo và Đôi Mắt Sáng

 


Cú Nguyệt yêu màn đêm. Cô bé là một con cú nhỏ với trái tim dũng cảm và một bí mật nho nhỏ: đôi mắt cô sáng rực rỡ như hai vì sao chổi.


Nhưng sự rực rỡ ấy lại là vấn đề. “Sáng quá, Nguyệt ơi!” một con dơi tên Vũ than phiền. “Làm sao tớ bắt được muỗi khi cậu soi đèn thế?”



Nguyệt thử săn mồi. Cô bé nhắm chuẩn một chú chuột đồng. Nhưng ánh sáng từ mắt cô chiếu vào cỏ, và chú chuột nhanh chóng biến mất. Cô bé về tổ mà không có gì trong bụng.


“Cháu ước gì mắt cháu tối hơn,” Nguyệt thủ thỉ với Ông Hiền, con cú già nhất khu rừng. Ông Hiền ngồi đó, đôi mắt màu hổ phách hiền từ.


Ông Hiền mỉm cười. “Cháu biết không, Nguyệt? Ngày xưa, mặt trăng cũng từng ước mình tối đi. Ánh sáng của nó quá lớn, che mờ cả các ngôi sao.”


“Nhưng nhờ ánh sáng đó,” Ông Hiền tiếp tục, “một con tàu bị lạc đã tìm thấy đường về nhà, và một hạt giống đã biết cách vươn lên khỏi lòng đất tối tăm.”


Đột nhiên, tiếng kêu hoảng hốt vang lên. “Em trai tớ! Em ấy lạc rồi!” Đó là Vũ, bay đến, mặt tái mét. “Em ấy bay vào Hang Lạnh, nơi tối nhất trong rừng!”


Vũ và những con dơi khác cố gắng vào Hang Lạnh, nhưng bóng tối ở đó quá dày đặc, không có chút ánh sáng nào lọt vào. “Chúng ta không nhìn thấy gì cả!” Vũ tuyệt vọng.


Nguyệt nhìn vào đôi mắt sáng rực của mình, nhớ lời Ông Hiền. "Đây là lúc rồi," cô bé nghĩ. Cô bé bay vút vào trong hang tối, không còn cố gắng che giấu ánh sáng nữa.


Ánh mắt của Nguyệt soi rọi khắp nơi, và cô bé nhìn thấy Dơi Em Bé đang run rẩy. Nguyệt mỉm cười. Ánh sáng của cô không còn là gánh nặng nữa, mà là một món quà.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.