Cọp Con Tập Gầm
Trong khu rừng lớn màu xanh lá, có một chú cọp con tên là Tí. Tí rất thích đùa nghịch và khám phá. Cậu yêu mọi thứ: những cây cao, dòng suối mát, và cả những con bướm rực rỡ nữa.
Nhưng Tí có một bí mật. Khi Tí cố gắng gầm thật lớn như ba và mẹ, âm thanh phát ra không phải là “GRỪM” oai vệ... mà là một tiếng "chiếp chiếp" nhỏ xíu!
Mẹ Hương thấy Tí buồn. Mẹ cúi xuống và nói, "Ôi, Tí yêu! Mọi tiếng gầm đều bắt đầu từ một tiếng gầm nhỏ. Thử lại nào, con yêu!" Mẹ Hương hít một hơi thật sâu.
Mẹ Hương gầm một tiếng "grừm" nhẹ nhàng, giống như tiếng gió thổi qua cỏ. Tí nhắm mắt, dồn hết sức lực và... “KÉTTTT!” Tiếng gầm của Tí nghe như tiếng một chú ếch đang gọi mưa.
Buồn bã, Tí tìm đến Bác Sơn, vị cọp già nhất khu rừng. Bác Sơn đang ngồi trên một tảng đá rêu phong. “Bác Sơn ơi, làm sao để cháu gầm được?” Tí hỏi thều thào.
Bác Sơn mỉm cười và nói, “Cháu Tí ạ, tiếng gầm thật sự không phải là âm thanh, mà là cảm xúc từ trái tim. Cháu hãy ra giữa rừng và lắng nghe ‘tiếng nói’ của chính mình.”
Tí ngồi đợi. Chú nghe thấy tiếng suối róc rách, tiếng lá xào xạc. Bất chợt, một cơn gió mạnh ùa đến! Tí nhìn lên và thấy một chú chim non đang cố gắng bám vào cành cây cao, sắp rơi xuống.
Trong khoảnh khắc đó, Tí không nghĩ đến việc phải gầm theo kiểu cọp lớn nữa. Cậu chỉ nghĩ: "Mình phải giúp chú chim!" Từ sâu thẳm trong bụng, một âm thanh tự nhiên bùng nổ.
Không phải "GRỪM," mà là "GÒM! GÒM! GÒM!" Một tiếng gầm lớn, độc đáo, và hoàn toàn là của Tí! Chú chim giật mình bay vút lên, thoát khỏi nguy hiểm. Khu rừng im bặt. Tí bỗng thấy mình lớn hơn.
Tí chạy về phía mẹ Hương, gầm vang: "GÒM!" Mẹ Hương ôm Tí thật chặt. “Tiếng gầm tuyệt vời nhất, Tí yêu! Nó là tiếng gầm dũng cảm, vì nó là tiếng của con!” Và từ đó, khu rừng có một tiếng gầm mới, tiếng "GÒM!" của chú cọp con dũng cảm.
Nhận xét
Đăng nhận xét