Chú Heo Rừng Ca Sĩ
Trong khu rừng nhiệt đới xanh tươi, có một chú heo rừng tên là Bồm. Bồm không thích đào đất hay lăn lộn trong bùn như những chú heo khác.
Điều Bồm yêu thích nhất trên đời là hát! Cậu thích hát những bản nhạc du dương về cây cỏ, bầu trời và những đám mây trôi.
Nhưng giọng hát của Bồm lại... rất, rất to. Nó ồm ồm và vang dội, đôi khi làm rung cả lá cây và làm rớt những quả sồi.
Một buổi sáng, khi Bồm đang hát khúc ca 'Mặt Trời Tỉnh Giấc' cao vút, chú Sóc Tít đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc.
Bồm thấy buồn. Cậu đi sâu hơn vào rừng, tìm một góc thật yên tĩnh và cố gắng hát thật khẽ, chỉ như một tiếng thì thầm.
Giọng hát nhỏ bé không làm Bồm vui. Cậu cảm thấy không thể là chính mình. Cậu ngồi phịch xuống bên một con suối nhỏ, không hát nữa.
Lúc đó, một cô Nai Lam nhẹ nhàng đi tới. Lam nổi tiếng là người nghe giỏi nhất khu rừng. Cô lắng nghe tiếng suối chảy, tiếng gió lay và cả tiếng im lặng.
Lam mỉm cười và nói: "Chào Bồm. Tớ không nghe thấy cậu hát hôm nay. Giọng hát to của cậu là bản hòa ca tuyệt vời nhất của rừng mà."
Bồm ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu và cất tiếng hát vang dội. Lần này, cậu hát cho Lam nghe, hát cho cả khu rừng, và hát bằng tất cả niềm vui trong trái tim mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét