Chú Chuột Chũi Đi Tìm Ánh Sáng

 


Ở sâu dưới lòng đất, nơi luôn tối om và ấm áp, sống một chú chuột chũi nhỏ tên là Đào. Cậu có một chiếc mũi hồng xinh xắn và đôi chân khỏe mạnh để đào bới.


Đào rất thích nhà mình. Nhưng thỉnh thoảng, cậu lại nghe những tiếng xì xào về một nơi gọi là "Ánh Sáng" ở phía trên. "Chắc là một nơi đẹp lấp lánh lắm," Đào nghĩ.


Một buổi sáng, Đào quyết định: "Mình phải đi tìm Ánh Sáng thôi!" Cậu nhờ Bác Trí, chú chuột chũi lớn tuổi và khôn ngoan nhất, chỉ đường.


Bác Trí cười hiền từ: "Ánh Sáng thì ở trên cao, cháu ơi. Nhưng đường đi rất dài và khác biệt. Cháu có sợ không?" Đào hít một hơi thật sâu. "Không ạ! Cháu tò mò hơn là sợ!"


Và thế là cuộc hành trình của Đào bắt đầu. Cậu đào, đào, và đào! Cậu đi qua những đoạn đường hầm ngoằn ngoèo, nơi có những rễ cây to lớn ôm chặt lấy nhau.


Cuối cùng, sau rất nhiều công sức, Đào cảm thấy có một luồng không khí mát lạnh và một mùi hương mới lạ. Cậu đào thêm một nhát cuối cùng—PHỤT!


Cậu đã ở trên mặt đất! Mọi thứ thật sáng! Quá sáng! Đào phải nhắm chặt mắt lại. Màu xanh, màu đỏ, màu vàng... mọi thứ thật ồn ào và rực rỡ.


Ánh Sáng thật đẹp, nhưng lại quá lớn và quá lạnh. Đào nhớ tới sự ấm áp của chiếc tổ, nhớ tới giọng nói của Bác Trí và mùi củ cải quen thuộc.


"Ánh Sáng rất tuyệt vời," Đào thì thầm. "Nhưng Ánh Sáng cũng có nhà của nó, và mình cũng có nhà của mình." Cậu quay lại và nhanh chóng đào một đường hầm mới, đường hầm hướng về nhà.


Khi Đào trở về, Bác Trí dang rộng vòng tay đón cậu. Ngôi nhà dưới lòng đất tối om, nhưng lại là nơi ấm áp và an toàn nhất. Đào đã tìm thấy Ánh Sáng — không phải ở trên cao, mà là ở trong tim cậu.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.