Cáo Nhỏ Biết Xin Lỗi
Giới thiệu Râm, chú cáo nhỏ tinh nghịch nhất khu rừng, và người bạn thân nhất của cậu, Nhung, cô thỏ hiền lành. Họ thích chơi trò đuổi bắt giữa những tia nắng xuyên qua tán lá.
Hôm đó, Nhung vừa hoàn thành một tòa tháp cao vút bằng những hạt dẻ bóng loáng. Cô bé rất tự hào, tháp cao đến tận mũi cô bé cơ!
"Xem mình này!" Râm hét lên, chạy thật nhanh để khoe khả năng nhảy xa của mình. Cậu không nhìn đường, không may vấp phải một cái rễ cây... RẦM!
Tòa tháp hạt dẻ đổ sập, lăn lóc khắp nơi. Nhung nhìn những hạt dẻ lăn đi, đôi tai cụp xuống. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô bé.
Râm thấy Nhung khóc. Cậu cảm thấy một cục gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng. Cậu biết mình phải nói gì, nhưng những từ ngữ đó lại trốn tiệt ở đâu đó trong bụng cậu.
Thay vì cố gắng tìm lại những từ ngữ bị lạc, Râm quay lưng lại và chạy biến. Cậu chạy vào bụi cây rậm rạp nhất mà cậu có thể tìm thấy.
Cậu nằm đó, một mình, lắng nghe tiếng chim hót mà không thấy vui. Không có Nhung chơi cùng thì chẳng còn gì vui cả. Cậu nhớ tiếng cười của bạn mình.
Râm nhớ lời mẹ dặn: "Khi con làm ai đó buồn, một lời xin lỗi chân thành sẽ trở thành chiếc cầu nối nhỏ để tình bạn quay về."
Râm hít một hơi thật sâu, đứng dậy và chạy lại chỗ Nhung. "Nhung ơi," cậu nói khẽ, giọng hơi run, "Mình xin lỗi. Mình đã làm đổ tháp hạt dẻ của cậu."
Nhung mỉm cười rạng rỡ. Cô bé nói: "Mình chấp nhận lời xin lỗi của cậu, Râm. Chúng ta xây lại tháp nhé?" Cả hai bắt đầu nhặt hạt dẻ, và chẳng mấy chốc, khu rừng lại rộn ràng tiếng cười của đôi bạn thân.
Nhận xét
Đăng nhận xét