Cá Ngựa Kể Chuyện Cổ Tích
Dưới rạn san hô rực rỡ, nơi ánh nắng mặt trời nhảy múa thành những đốm vàng lấp lánh, có một chú cá ngựa tên là Mộng. Mộng không giỏi bơi nhanh hay ẩn mình, nhưng cậu có một tài năng đặc biệt: kể chuyện cổ tích.
Cứ mỗi buổi chiều, khi dòng nước trở nên êm ả, Mộng lại uốn cong cái đuôi nhỏ và cất tiếng gọi. "Các bạn ơi, câu chuyện mới sắp bắt đầu rồi!" Thính giả quen thuộc của cậu là cua Linh lanh lợi và cụ rùa Thọ thông thái.
Mộng hít một hơi nước biển thật sâu và bắt đầu câu chuyện đầu tiên. "Ngày xửa ngày xưa, ở một góc biển sâu thẳm, có một Ngôi Sao Biển dũng cảm tên là Lấp Lánh..." Giọng Mộng trầm bổng như những đợt sóng nhỏ.
Cua Linh mở to mắt ngạc nhiên. Cậu ấy chưa bao giờ nghe về một Ngôi Sao Biển dám phiêu lưu ra khỏi nơi ở của mình. Linh quên cả việc gỡ rong biển bám trên càng.
"...Ngôi Sao Biển Lấp Lánh đã vượt qua cánh đồng sứa điện và đi xuyên qua khu rừng tảo khổng lồ, chỉ để tìm ra nơi mặt trăng chạm vào mặt biển," Mộng kể tiếp, dùng vây lưng bé xíu để mô tả hành trình.
Câu chuyện càng lúc càng hấp dẫn. Thọ cụ rùa nhắm hờ mắt lại. Với cụ, mỗi câu chuyện cổ tích giống như một chuyến du hành trở về quá khứ, nơi những sinh vật biển có thể làm mọi điều không tưởng.
Cuối cùng, Ngôi Sao Biển Lấp Lánh tìm thấy điểm đó, và nơi ấy đã ban cho cậu một điều ước. "Và Ngôi Sao Biển ước... được nghe những câu chuyện tuyệt vời khác!" Mộng kết thúc, cười toe toét. Linh vỗ càng reo hò.
"Tuyệt vời, Mộng!" Linh thốt lên. "Cậu lấy những câu chuyện này từ đâu vậy? Có phải từ một cuốn sách cổ bị chìm không?"
Cụ rùa Thọ chậm rãi lên tiếng, giọng cụ trầm ấm như tiếng sóng vỗ xa xăm. "Mộng à, những câu chuyện không đến từ sách. Chúng đến từ nơi cháu nhìn thấy mọi thứ. Đại dương này... chính là cuốn sách cổ tích lớn nhất."
Mộng nhìn quanh. Cánh đồng hải quỳ, đàn cá neon bơi qua, ánh sáng chiếu xuyên qua nước xanh ngọc. Đúng vậy! Mỗi ngày đều là một chương mới, mỗi sinh vật đều là một nhân vật. Mộng mỉm cười và chuẩn bị cho câu chuyện tiếp theo.
Nhận xét
Đăng nhận xét