Chú Châu Chấu Nhảy Xa
Ở một cánh đồng xanh mướt, nơi những bông hoa khoe sắc và gió hát rì rào, có một chú châu chấu nhỏ tên là Tí Tách. Tí Tách không thích gặm lá hay hát ca như những chú châu chấu khác. Cậu ấy chỉ có một niềm đam mê duy nhất: nhảy thật xa!
Mỗi ngày, Tí Tách đều luyện tập. Cậu nhảy qua những cọng cỏ cao, vượt qua những viên sỏi nhỏ, và thậm chí là bay qua cả một dòng suối tí hon. "Xa hơn nữa! Cao hơn nữa!" Tí Tách tự nhủ.
Những chú bọ cánh cứng to lớn như Hùng thường cười Tí Tách. "Nhảy nhót mãi thì được gì chứ, Tí Tách? Hãy ăn thật nhiều để lớn khỏe như tớ đây này!" Hùng vừa nói vừa nhai rau ráu một chiếc lá.
Nhưng Tí Tách không nản lòng. Cậu tin rằng một ngày nào đó, mọi người sẽ thấy giá trị của những cú nhảy xa. Cậu tiếp tục luyện tập, đôi khi vấp ngã, nhưng luôn đứng dậy và thử lại.
Một ngày nọ, một thông báo lớn được truyền đi khắp cánh đồng: Cuộc thi Nhảy Xa Lớn Nhất Mùa Hè sắp diễn ra! Giải thưởng là một chiếc lá phong đỏ rực rỡ nhất, được tất cả côn trùng thèm muốn.
Tất cả các loài côn trùng đều hào hứng. Hùng, chú bọ cánh cứng khỏe mạnh, tự tin rằng mình sẽ thắng. "Chắc chắn là tớ rồi! Ai có thể nhảy xa hơn một chú bọ cánh cứng vạm vỡ như tớ chứ?"
Đến ngày thi đấu, cả cánh đồng tề tựu đông đủ. Ông Dế Trầm, vị trọng tài đáng kính, tuyên bố bắt đầu cuộc thi. Từng chú côn trùng lên đường chạy, lấy đà và nhảy.
Hùng nhảy một cú thật mạnh mẽ, đáp xuống xa tít tắp. Cả đám đông ồ lên kinh ngạc. "Tuyệt vời, Hùng!" họ reo hò.
Đến lượt Tí Tách. Cậu hít một hơi thật sâu, nhớ lại tất cả những buổi luyện tập vất vả. Cậu lấy đà, rồi bật nhảy! Một cú nhảy cao vút, xa tít tắp, vượt qua cả cú nhảy của Hùng!
Cả cánh đồng im lặng trong giây lát, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò. "Tí Tách! Tí Tách! Chú châu chấu nhỏ đã thắng rồi!" Ông Dế Trầm mỉm cười trao cho Tí Tách chiếc lá phong đỏ rực. Tí Tách đã chứng minh rằng niềm đam mê và sự kiên trì có thể đưa chúng ta đi thật xa.
Nhận xét
Đăng nhận xét