Thỏ Rừng Và Nỗi Sợ Bóng Tối
Trong một khu rừng xanh tươi, có một chú thỏ rừng tên là Thỏ Bông. Thỏ Bông rất nhanh nhẹn và luôn vui vẻ chạy nhảy khắp nơi. Cậu yêu ánh nắng mặt trời, những bông hoa rực rỡ và tiếng chim hót líu lo.
Nhưng Thỏ Bông có một bí mật nhỏ: cậu rất sợ bóng tối. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, Thỏ Bông lại vội vã chạy về hang, cuộn tròn trong tổ ấm áp của mình, không dám ló đầu ra ngoài.
Một buổi chiều nọ, khi mặt trời bắt đầu lặn, Thỏ Bông nghe thấy tiếng kêu yếu ớt. Đó là tiếng của Sóc Nhỏ, người bạn thân của cậu, bị lạc ở rìa rừng và không dám di chuyển vì trời đã tối.
Thỏ Bông biết mình phải đi tìm Sóc Nhỏ, nhưng nỗi sợ bóng tối lại ùa về. Cậu nhìn ra khu rừng đã chìm trong màn đêm đen kịt, những cái cây giờ đây trông thật đáng sợ.
Đang lúc hoang mang, Thỏ Bông nghe thấy một giọng nói trầm ấm: "Cháu sợ hãi điều gì vậy, Thỏ Bông?" Cậu quay lại và thấy Cú Tròn, một con cú già thông thái, đang đậu trên cành cây cao.
Với sự khuyến khích của Cú Tròn, Thỏ Bông hít một hơi thật sâu và rón rén bước một bước vào bóng tối. Cậu vẫn còn run rẩy, nhưng sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Và rồi, Thỏ Bông nhìn thấy! Những đốm sáng lập lòe bay lượn, đó là những chú đom đóm nhỏ xíu đang nhảy múa. Xa hơn một chút, những cây nấm phát sáng như những viên ngọc bích dưới chân cây cổ thụ.
Nhận xét
Đăng nhận xét