Nguyệt Cầm và Nhiệm Vụ Hoa Sen
Một buổi sáng đẹp trời, bà của Nguyệt Cầm nhờ cô bé giúp tưới những chậu hoa sen quý giá trong vườn. "Nguyệt Cầm, con giúp bà tưới hoa nhé, chúng cần rất nhiều nước để nở đẹp!" bà dặn.
Nguyệt Cầm hăm hở xách gáo nước đi tưới. Cô bé tưới được vài chậu thì nghe thấy tiếng chim hót líu lo từ phía rừng tre gần đó. "Ồ, chim hót hay quá!" cô bé nghĩ.
Thế là, Nguyệt Cầm quên mất nhiệm vụ tưới hoa, chạy theo tiếng chim vào rừng tre. Cô bé mải mê ngắm nhìn những chú chim nhỏ nhảy nhót trên cành, rồi còn hái vài bông hoa dại xinh xắn.
Khi trời bắt đầu ngả chiều, Nguyệt Cầm mới nhớ ra nhiệm vụ của mình. Cô bé vội vàng chạy về vườn.
Ôi không! Những chậu hoa sen chưa được tưới nước đã bắt đầu héo rũ, lá úa vàng. Bà của Nguyệt Cầm ngồi bên cạnh, thở dài buồn bã.
Nguyệt Cầm cảm thấy rất hối hận. Cô bé chạy đến ôm bà và nói: "Cháu xin lỗi bà ạ! Cháu sẽ tưới nước ngay bây giờ và chăm sóc chúng thật tốt!"
Nguyệt Cầm bắt đầu làm việc một cách chăm chỉ. Cô bé xách từng gáo nước, cẩn thận tưới đều cho từng chậu hoa, không để ý đến bất kỳ tiếng chim hót hay bông hoa nào nữa.
Nhờ sự cố gắng không ngừng nghỉ của Nguyệt Cầm, chỉ sau vài ngày, những chậu hoa sen đã tươi tắn trở lại, lá xanh mướt và những nụ hoa chúm chím bắt đầu hé nở.
Nhận xét
Đăng nhận xét