Ngọn Lửa Biết Ơn
Mai ngồi trước bàn học, cây bút chì xoay xoay giữa ngón tay. Cô bé có một bài tập khó: "Hãy kể về những người có công với quê hương, đất nước." Mai thở dài. "Làm sao mình biết được?"
Bà An bước vào phòng, thấy Mai đang cau mày. "Cháu gái của bà đang gặp rắc rối gì thế?" Bà hỏi với nụ cười hiền hậu. Mai giải thích về bài tập.
Bà An mỉm cười. "À, đó là một câu chuyện dài và đẹp lắm, Mai ạ. Con có muốn nghe bà kể không?" Mai gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên.
"Ngày xưa, quê hương mình đẹp lắm, với những cánh đồng lúa xanh mướt và dòng sông hiền hòa," Bà An bắt đầu. "Mọi người sống bên nhau chan hòa, yêu thương."
"Nhưng rồi, có những lúc khó khăn ập đến. Khi đó, những người nông dân, những người thầy giáo, những người mẹ hiền... họ không ngần ngại đứng lên bảo vệ mảnh đất này."
Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có cây đa cổ thụ ở đầu làng. Cô bé bắt đầu hình dung ra những câu chuyện bà kể, không còn thấy xa lạ nữa.
"Biết ơn họ không chỉ là nhớ tên, nhớ công lao, mà còn là học cách sống thật tốt, biết yêu thương và bảo vệ quê hương mình, Mai ạ." Bà An nhẹ nhàng nói.
Bài tập của Mai hoàn thành, không chỉ là những dòng chữ và hình vẽ, mà còn là cả một trái tim biết ơn. Cô bé hiểu rằng, lòng biết ơn là ngọn lửa ấm áp thắp sáng trong mỗi chúng ta.
Nhận xét
Đăng nhận xét