Minh Và Chiếc Bình Hoa

 


Minh là một cậu bé rất đáng yêu, với đôi mắt sáng và nụ cười tươi tắn. Cậu thích chơi đùa và khám phá mọi thứ xung quanh.


Một buổi chiều nọ, Minh đang chơi với quả bóng yêu thích của mình trong phòng khách. Quả bóng nảy lên, nảy xuống, và "BÙM!"...


...quả bóng bay trúng chiếc bình hoa nhỏ xinh trên bàn. "RẦM!" Chiếc bình rơi xuống và vỡ tan tành. Minh đứng sững lại, mắt tròn xoe.


Mẹ Mai bước vào phòng. "Minh ơi, có chuyện gì vậy con?" Mẹ hỏi. Minh nhìn mẹ, rồi nhìn những mảnh vỡ.


Minh cảm thấy bụng mình cồn cào. Cậu bé sợ bị mẹ mắng. Minh hít một hơi thật sâu và nói lí nhí: "Con... con không biết. Chắc là tự nó rơi ạ."


Mẹ Mai nhìn Minh một lúc. Mẹ không mắng, chỉ nhẹ nhàng nói: "Minh à, con có chắc không? Bình hoa không tự nhiên rơi được đâu."


Suốt buổi tối hôm đó, Minh cảm thấy rất khó chịu. Cái bụng cồn cào không biến mất. Lời nói dối cứ lởn vởn trong đầu cậu bé.


Trước khi đi ngủ, Minh quyết định. Cậu bé chạy đến ôm mẹ Mai thật chặt. "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con đã làm vỡ bình hoa ạ. Con sợ mẹ mắng nên con đã nói dối."


Mẹ Mai xoa đầu Minh. "Mẹ biết mà, Minh của mẹ. Mẹ không giận con vì con làm vỡ bình. Mẹ chỉ buồn khi con không nói thật với mẹ thôi."


"Nhưng bây giờ con đã nói thật rồi, mẹ rất tự hào về con!" Mẹ nói. Minh cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Từ hôm đó, Minh luôn nhớ rằng nói thật là điều tốt nhất.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.