Linh Ngủ Lại Nhà Bà Ngoại

 


Linh là một cô bé 7 tuổi với mái tóc đen nhánh và đôi mắt to tròn. Hôm nay, mẹ nói Linh sẽ ngủ lại nhà bà ngoại. Linh hơi lo lắng.


Khi Linh đến nhà bà ngoại, bà đã đứng đợi ở cửa. Bà có nụ cười ấm áp và vòng tay rộng mở. "Chào cháu yêu!" bà nói. Linh ôm bà nhưng vẫn cảm thấy bụng mình hơi cồn cào.

Bà dẫn Linh vào một căn phòng nhỏ xinh xắn. Chiếc giường được trải ga màu xanh nhạt, có một con gấu bông lớn nằm trên gối. "Đây sẽ là phòng của cháu tối nay," bà nói. Linh nhìn chiếc giường và nghĩ về chiếc.


Đến bữa tối, bà ngoại nấu món phở gà mà Linh rất thích. Mùi thơm bay khắp nhà. Linh ăn ngon lành, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ nhà.


Sau bữa tối, bà ngoại nói, "Cháu có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không?" Bà lấy ra một cuốn sách cũ, trang bìa đã sờn. Linh gật đầu, tò mò.


Bà ngoại đọc bằng giọng trầm ấm, kể về một nàng công chúa dũng cảm và một con rồng tốt bụng. Linh lắng nghe từng lời, quên đi nỗi lo lắng ban đầu.


Đến giờ đi ngủ, Linh ôm chặt con gấu bông trên giường. "Bà ơi," Linh thì thầm, "Cháu hơi sợ." Bà ngoại nhẹ nhàng vuốt tóc Linh. "Đừng lo, bà sẽ ở ngay phòng bên cạnh. Và đây là bùa ngủ ngon của bà."


Bà ngoại đưa cho Linh một chiếc khăn nhỏ mềm mại, thêu hình ngôi sao lấp lánh. "Đây là chiếc khăn bà dùng khi còn bé. Nó sẽ giữ cho cháu ấm áp và mơ những giấc mơ đẹp."

Linh ôm chiếc khăn vào lòng, nhắm mắt lại. Tiếng tích tắc của đồng hồ và hơi thở đều đều của bà ngoại từ phòng bên cạnh khiến Linh cảm thấy thật an toàn. Chẳng mấy chốc, Linh đã chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau, Linh thức dậy với ánh nắng chiếu qua cửa sổ. Cô bé mỉm cười. Linh đã ngủ ngon lành ở nhà bà ngoại! Linh chạy ra ôm bà, "Cháu yêu bà nhiều lắm!"



                        

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.