Chú Chó Trung Thành Của Bé Na

 


Bé Na rất yêu chú chó Vàng của mình. Vàng có bộ lông màu nắng và đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh niềm vui. Chúng là đôi bạn thân không thể tách rời.


Mỗi sáng, Vàng đều háo hức chạy theo Na ra tận cổng trường. Vẫy đuôi chào tạm biệt, Vàng đứng đó cho đến khi bóng Na khuất hẳn.


Một chiều nọ, trời đổ mưa to. Na tan học nhưng Vàng không thấy đâu. Na lo lắng đứng chờ dưới mái hiên, lòng đầy sốt ruột.


Na chạy về nhà, gọi mãi tên Vàng nhưng không thấy chú chó đâu. Cả nhà cùng đi tìm, khắp xóm nhỏ đều không thấy Vàng.


Na không ngủ được. Cô bé nhớ Vàng rất nhiều. Na nhớ những lần Vàng gác cổng, nhớ những lần Vàng chơi đùa cùng cô bé.


Sáng hôm sau, Na quyết định tự mình đi tìm Vàng. Cô bé mang theo chiếc khăn mà Vàng rất thích, hy vọng mùi hương quen thuộc sẽ dẫn lối.


Na đi qua những con đường quen thuộc, qua khu chợ đông đúc, rồi đến tận bờ sông. Cô bé gọi tên Vàng khản cả giọng.


Bỗng, Na nghe thấy tiếng sủa yếu ớt từ phía bụi cây rậm rạp. Tim Na đập thình thịch. Cô bé chạy nhanh đến đó.



Và kìa! Vàng đang nằm co ro dưới một gốc cây, chân chú chó bị kẹt. Vàng sủa yếu ớt khi thấy Na.


Na vội vàng gỡ cành cây ra, ôm Vàng vào lòng. Vàng dụi đầu vào Na, mừng rỡ vẫy đuôi. Từ nay, Na và Vàng sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

THI TRẠNG NGUYÊN TIẾNG VIỆT – GIỮ GÌN VÀ LAN TỎA VẺ ĐẸP CỦA TIẾNG MẸ ĐẺ

Bé An Tập Viết

Sử dụng Google AI sutudo để áp dụng dạy học.