An và Những Người Bạn Đồ Dùng
Nhưng đôi khi, sau khi chơi xong, An lại quên cất đồ dùng về đúng chỗ. "Tạm biệt nhé, Tí Tách!" cậu bé nói và chạy ra ngoài.
Tí Tách cảm thấy thật buồn khi bị bỏ lại một mình. Bụi bẩn bắt đầu bám vào lớp sơn bóng loáng của cậu. Căn phòng cũng trở nên lộn xộn hơn.
Bác Kệ Sách, một chiếc kệ sách già dặn và thông thái, nhìn Tí Tách và những món đồ khác với vẻ lo lắng. Bác thở dài.
Bác Kệ Sách biết rằng đã đến lúc phải nói chuyện với An. "An ơi, con có nghe thấy tiếng của bác không?" Bác Kệ Sách khẽ gọi.
An đang chơi ở phòng khách thì nghe thấy một tiếng gọi nhỏ. Cậu bé tò mò quay lại phòng mình. "Ai đó ạ?" An hỏi.
Bác Kệ Sách nhẹ nhàng giải thích: "An à, mỗi món đồ dùng trong nhà đều có cảm xúc riêng. Khi con cất giữ chúng cẩn thận, chúng sẽ rất vui và luôn sẵn sàng phục vụ con."
An nhìn chiếc xe Tí Tách đang phủ bụi và cảm thấy hối hận. "Cháu hiểu rồi ạ, Bác Kệ Sách!" An nói và bắt đầu dọn dẹp. Cậu bé nhặt Tí Tách lên, lau sạch bụi bẩn.
An cẩn thận xếp sách lên Bác Kệ Sách, đặt đồ chơi vào hộp và sắp xếp lại mọi thứ thật gọn gàng. Căn phòng giờ đây trở nên thật ngăn nắp và vui vẻ.
Từ đó về sau, An luôn nhớ lời Bác Kệ Sách. Cậu bé biết rằng việc bảo quản đồ dùng gia đình không chỉ giúp chúng bền đẹp mà còn làm cho ngôi nhà luôn ấm cúng và hạnh phúc.
Nhận xét
Đăng nhận xét